Showing posts with label Đoàn Chuẩn. Show all posts
Showing posts with label Đoàn Chuẩn. Show all posts
Wednesday, October 17, 2012
Tuesday, September 27, 2011
LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU

LÁ ĐỔ MUÔN CHIỀU
Sáng tác: Đoàn Chuẩn – Từ Linh
Lời I
Thu đi cho lá vàng bay, lá rơi cho đám cưới về
Ngày mai, người em nhỏ bé ngồi trong thuyền hoa tình duyên đành dứt!
Có những đêm về sáng đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi!
Đã vội chi! Men rượu nhấp đôi môi mà phung phí đời em không tiếc nhớ.
Lá đổ muôn chiều ôi lá úa,phải chăng là nước mắt người đi ?
Em ơi đừng dối lòng, dù sao chăng nữa không nhớ đến tình đôi ta
Thôi thế từ đây anh cố đành quên rằng có người
Cầm bằng như không biết mà thôi
Lá thư còn lại đôi ba cánh
Đành lòng cho nước cuốn hoa trôi
Thôi thế từ nay như lá vàng bay tình lỡ rồi
Thuyền rơi xa bến vắng người ơi
Hướng dương tàn tạ trong đêm tối
Còn nhớ phương nào hoa đã rơi.
Lời II
Thu đi cho lá vàng bay,
lá rơi cho đám cưới về
Tình anh, một con thuyền bé chìm giữa đại dương một đêm nổi sóng
Có những đêm về sáng đời sao buồn chi mấy cố nhân ơi !
Tíếc mà chi dang dở phút phân li, thuyền phiêu lãng từ nay không bến đỗ
Lá đổ muôn chiều ôi lá úa,
phải chăng là những gánh đời em
Đêm đêm lià xuống trần
Tình vương hoen ố ôi những cánh đời mong manh
Than tiếc mà chi chiếc lá vàng bay về cuối trời
Làm lòng anh nhớ mãi người ơi!
Nhớ nhau từ làn môi đôi mắt,
đành tìm trong nét bút xa xôi
Nhưng mỗi mùa thu chiếc lá vàng bay về cuối trời
Thuyền tình không bến đỗ người ơi!
Nhớ nhau đành tìm trong tiếng hát
Đời vắng em rồi vui với ai?
Monday, September 26, 2011
Chuyển bến

CHUYỂN BẾN
Sáng tác: Đoàn Chuẩn - Từ Linh
Chiều nay sao dâng nhanh màu tím
Và mây bay theo nhau về bến
Thuyền cắm tay sào từ cuối thu
Ngoài kia sông nước như đón chờ
Thuyền ơi sao mê say nhiều quá
Đường mê không ai ngăn cản lối
Một sớm thu về chuyển bến xuôi
Về nơi đâu nữa trời bến nao
Còn đêm nay nữa ta ngồi với nhau
Ngước mắt trông trời
Ngày mai anh đã xa rồi
Tình tan vỡ chìm trong lãng quên
Thuyền anh mai ra đi rời bến
Mình anh ra đi nơi trời sóng
Tìm hướng cho lòng tìm bến mơ
Từ nay xa cách rồi bến xưa
Sáng tác: Đoàn Chuẩn - Từ Linh
Chiều nay sao dâng nhanh màu tím
Và mây bay theo nhau về bến
Thuyền cắm tay sào từ cuối thu
Ngoài kia sông nước như đón chờ
Thuyền ơi sao mê say nhiều quá
Đường mê không ai ngăn cản lối
Một sớm thu về chuyển bến xuôi
Về nơi đâu nữa trời bến nao
Còn đêm nay nữa ta ngồi với nhau
Ngước mắt trông trời
Ngày mai anh đã xa rồi
Tình tan vỡ chìm trong lãng quên
Thuyền anh mai ra đi rời bến
Mình anh ra đi nơi trời sóng
Tìm hướng cho lòng tìm bến mơ
Từ nay xa cách rồi bến xưa
CHIẾC LÁ CUỐI CÙNG - ĐOÀN CHUẨN

Em thời gian, sương gió phôi pha
Anh ngồi đây anh nhớ tới em
Như cành khô trước lúc xa cây gọi lá
Em thời gian, em có biết không
Khi mùa đông đưa nắng qua sông
Như tình yêu giữa nước mênh mông gọi đò
Tôi đi bên người, người đi bên tôi
Sao đôi tâm hồn đã quá xa xôi
Trên những con đường thoảng hương hoa sữa
Em đã nói gì, quá khứ? tương lai?
Trăng sao trên trời còn khi chia đôi
Nhưng tiếng ca này còn lắng trong tôi
Tôi ngước lên trời gọi mây hạnh phúc
Mây vẫn âm thầm lãng đãng mây trôi
Hà nội chiều nay trời lên mây trắng
Chiếc lá cuối cùng rơi xuống chân em
Như nhắc mối tình trót lỡ không tên
Em biết nói gì hỡi anh yêu dấu
Em khóc cho tình mãi mãi không quên
Hà nội chiều nay còn như in bóng
Dấu vết lâu đài trên cát anh xây
Bóng dáng em về thấp thoáng đâu đây
Chiếc lá cuối cùng là của em đó
Em hãy giữ gìn trước lúc chia tay
Đoàn Chuẩn 1955
Anh ngồi đây anh nhớ tới em
Như cành khô trước lúc xa cây gọi lá
Em thời gian, em có biết không
Khi mùa đông đưa nắng qua sông
Như tình yêu giữa nước mênh mông gọi đò
Tôi đi bên người, người đi bên tôi
Sao đôi tâm hồn đã quá xa xôi
Trên những con đường thoảng hương hoa sữa
Em đã nói gì, quá khứ? tương lai?
Trăng sao trên trời còn khi chia đôi
Nhưng tiếng ca này còn lắng trong tôi
Tôi ngước lên trời gọi mây hạnh phúc
Mây vẫn âm thầm lãng đãng mây trôi
Hà nội chiều nay trời lên mây trắng
Chiếc lá cuối cùng rơi xuống chân em
Như nhắc mối tình trót lỡ không tên
Em biết nói gì hỡi anh yêu dấu
Em khóc cho tình mãi mãi không quên
Hà nội chiều nay còn như in bóng
Dấu vết lâu đài trên cát anh xây
Bóng dáng em về thấp thoáng đâu đây
Chiếc lá cuối cùng là của em đó
Em hãy giữ gìn trước lúc chia tay
Đoàn Chuẩn 1955
Friday, June 10, 2011
Lá thư-Nhạc:Đoàn Chuẩn/Từ Linh-Ca sĩ:Lê Dung
Lá Thư
Đoàn Chuẩn - Từ Linh
Nhớ tới mùa thu năm xưa gửi nhau
Phong thư ngào ngạt hương
Nét bút đa tình lả lơi
Nhớ phút ngập ngừng lòng giấy viết rằng
Chờ đến kiếp nào
Tình đầu trong gió mùa
Người yêu ơi
Em nay về đâu?
Phong thư còn đây
Nhớ nhau tìm trong ánh sao
Nhớ tới ngày nào cùng bước đến cầu
Ngồi xõa tóc thề
Hẹn lời ân ái
Trôi đến bến nào hình dáng thuyền yêu
Thời gian như xóa lời yêu thương
Thời gian phai dần màu bao lá thư
Anh quay về đây đốt tờ thư
Quên đi niềm ân ái ngàn xưa
Ái ân theo tháng năm tàn
Ái ân theo tháng năm vàng
Tình người nghệ sĩ phai rồi
Nhớ tới mùa thu năm nào
Mình anh lênh đênh rừng cùng sông
Chiếc lá thu dần vàng theo
Nhớ tới ngày nào cùng bước đến cầu
Ngồi xõa tóc thề
Còn đâu ân ái chăng người xưa?
Sunday, July 25, 2010
Monday, July 19, 2010
Tinh Nghe Si (Doan Chuan; Tu Linh)
Lời bài hát - (do nghệ sĩ Đoàn Đính cung cấp)
Đây khách ly hương mấy thu vàng ấm...
Nơi quán cô đơn mơ qua trùng sóng...
Mơ tới bên em, em tô quầng mắt...
Em tôi ngập ngừng trong tấm áo nhung...
Nơi quán cô đơn mơ qua trùng sóng...
Mơ tới bên em, em tô quầng mắt...
Em tôi ngập ngừng trong tấm áo nhung...
Tung phấn hương yêu qua muôn lời hát...
Bay tới bên em, tới em thầm nhắc...
Đây ý tơ xưa, đâu duyên tình cũ...
Bóng anh phai dần, ái ân tàn theo...
Bay tới bên em, tới em thầm nhắc...
Đây ý tơ xưa, đâu duyên tình cũ...
Bóng anh phai dần, ái ân tàn theo...
Mối tình nghệ sĩ như giấc mơ...
Chóng tàn vì vướng muôn ý thơ...
Mỗi chiều ngàn tiếng tơ khóc than
Còn nhắc mãi tới đêm nao trăng tàn...
Chóng tàn vì vướng muôn ý thơ...
Mỗi chiều ngàn tiếng tơ khóc than
Còn nhắc mãi tới đêm nao trăng tàn...
Theo gió tha hương bay về miền xưa...
Nâng phím tơ lên, mấy cung lả lơi...
Đây phím đưa duyên đây hoa đợi bướm...
Lá thu lìa cành nhớ hoa ngàn xưa...
Nâng phím tơ lên, mấy cung lả lơi...
Đây phím đưa duyên đây hoa đợi bướm...
Lá thu lìa cành nhớ hoa ngàn xưa...
Mối tình nghệ sĩ như bóng mây...
Gió hồng dìu cánh bay tới em...
Tiếc rằng tình đó hay chóng phai...
Tình ghép ấy khiến xui nên duyên hờ...
Gió hồng dìu cánh bay tới em...
Tiếc rằng tình đó hay chóng phai...
Tình ghép ấy khiến xui nên duyên hờ...
Nhưng mỗi thu qua gây tro tàn cũ...
Gây chút hương xưa đã phai màu nhớ...
Ai trách chi nhau mấy thu đầm ấm...
Gây chút hương xưa đã phai màu nhớ...
Ai trách chi nhau mấy thu đầm ấm...
Pháo nao nhuộm đường nhớ chăng tình anh?
Thu Quyến Rũ - Tài tử Ngọc Bảo
Sáng tác: Đoàn Chuẩn - Từ Linh
Anh mong chờ mùa Thu
Trời đất kia ngả màu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh.
Anh mong chờ mùa Thu
Dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa Thu quyến rũ anh rồi.
Mây bay về đây cuối trời
Mưa rơi làm rụng lá vàng
Duyên ta từ đây lỡ làng
Còn đâu những chiều
Dệt cung đàn yêu.
Thu nay vì đâu tiếc nhiều
Thu nay vì đâu nhớ nhiều
Đêm đêm nhìn cây trút lá
Lòng thấy rộn ràng
Ngỡ bóng ai về.
Anh mong chờ mùa Thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Mầu áo xanh là mầu Anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.
Anh mong chờ mùa Thu
Trời đất kia ngả màu xanh lơ
Đàn bướm kia đùa vui trên muôn hoa
Bên những bông hồng đẹp xinh.
Anh mong chờ mùa Thu
Dìu thế nhân dần vào chốn Thiên Thai
Và cánh chim ngập ngừng không muốn bay
Mùa Thu quyến rũ anh rồi.
Mây bay về đây cuối trời
Mưa rơi làm rụng lá vàng
Duyên ta từ đây lỡ làng
Còn đâu những chiều
Dệt cung đàn yêu.
Thu nay vì đâu tiếc nhiều
Thu nay vì đâu nhớ nhiều
Đêm đêm nhìn cây trút lá
Lòng thấy rộn ràng
Ngỡ bóng ai về.
Anh mong chờ mùa Thu
Tà áo xanh nào về với giấc mơ
Mầu áo xanh là mầu Anh trót yêu
Người mơ không đến bao giờ.
Tài tử Ngọc Bảo (8/2/1925 - 4/5/2006) là một ca sĩ dòng nhạc tiền chiến Việt Nam.
Ông tên thật là Bùi Ngọc Bảo, sinh năm 1925 (có tài liệu ghi năm 1926) tại làng Thanh Liệt, Thanh Trì, Hà Nội. Ông chịu ảnh hưởng từ mẹ là người hát ả đào lừng danh đất Bắc, nên sớm bộc lộ năng khiếu ca hát và tuy không qua trường lớp đào tạo nào về âm nhạc, nhưng đã xuất hiện trên sân khấu từ khi còn rất trẻ. Mới 6 tuổi, ông đã hát được ca trù và chèo. Năm 10 tuổi, ông ra Hà Nội theo học ở trường Madelon, phố Hàng Đẫy.
Vì quá mê tài tử Tino Rossi nên ông thường bỏ học đi bộ tới phòng trà Thiên Phúc ở Hàng Gai để nghe tiếng hát của Tino. Chính giọng của Tino Rossi là động lực để ông bước vào con đường ca hát.
Giọng hát của ông đã gây ấn tượng với người nghe từ những ca khúc trữ tình, lãng mạn của các tác giả Văn Cao, Phạm Duy, Đặng Thế Phong, Đoàn Chuẩn-Từ Linh, Doãn Mẫn, Tô Vũ, Thẩm Oánh...
Danh hiệu Tài tử được gắn liền với tên ông do vào năm 1951, ông là người Việt Nam đầu tiên được hãng dĩa Pathé Marcori mời sang Pháp thu 20 bài hát Pháp cùng ban nhạc Guythevel.
Ông nói rằng ông có ba người tình. Người thứ nhất là nhạc Pháp, nhạc tiền chiến. Hơn 50 năm ca hát, Ngọc Bảo không hát gì ngoài dòng nhạc đó. Người tình thứ hai là hàng triệu thính giả. Và người thứ ba là vợ ông.
Một trong những cây đại thụ trong giới văn nghệ, đại lão họa sĩ Hoàng Lập Ngôn, có lần nói, những týp người tài tử như Ngọc Bảo nhiều chục năm mới có một.
Bài hát này được thu âm khi ông 74 tuổi.
Ngoc Bao (8/2/1925(6?) - 4/5/2006) is a Vietnamese prewar music singer.
"Born in 1926 in Thanh Liet village of Thanh Tri District, Ha Noi, Bao started singing ca tru and cheo (folk songs) at 6-years-old as his mother was a famed a dao singer of the northern region.
Admiring the seductive voice of Tino Rossi, the young man Bao found a strong passion for music through the ballads sung by the French singer.
His voice was widely known after he sung To Vu's song Anh Den Tham Em Mot Chieu Mua (I Came to You on a Rainy Afternoon) at the bar Thien Phuc in Ha Noi.
Though he did not graduate from any professional music school, the "amateur" singer's charm captured the soul of Vietnamese audiences through timeless melodies of well-known veteran composers Doan Chuan, Van Cao and To Vu." (VNS)
Ông tên thật là Bùi Ngọc Bảo, sinh năm 1925 (có tài liệu ghi năm 1926) tại làng Thanh Liệt, Thanh Trì, Hà Nội. Ông chịu ảnh hưởng từ mẹ là người hát ả đào lừng danh đất Bắc, nên sớm bộc lộ năng khiếu ca hát và tuy không qua trường lớp đào tạo nào về âm nhạc, nhưng đã xuất hiện trên sân khấu từ khi còn rất trẻ. Mới 6 tuổi, ông đã hát được ca trù và chèo. Năm 10 tuổi, ông ra Hà Nội theo học ở trường Madelon, phố Hàng Đẫy.
Vì quá mê tài tử Tino Rossi nên ông thường bỏ học đi bộ tới phòng trà Thiên Phúc ở Hàng Gai để nghe tiếng hát của Tino. Chính giọng của Tino Rossi là động lực để ông bước vào con đường ca hát.
Giọng hát của ông đã gây ấn tượng với người nghe từ những ca khúc trữ tình, lãng mạn của các tác giả Văn Cao, Phạm Duy, Đặng Thế Phong, Đoàn Chuẩn-Từ Linh, Doãn Mẫn, Tô Vũ, Thẩm Oánh...
Danh hiệu Tài tử được gắn liền với tên ông do vào năm 1951, ông là người Việt Nam đầu tiên được hãng dĩa Pathé Marcori mời sang Pháp thu 20 bài hát Pháp cùng ban nhạc Guythevel.
Ông nói rằng ông có ba người tình. Người thứ nhất là nhạc Pháp, nhạc tiền chiến. Hơn 50 năm ca hát, Ngọc Bảo không hát gì ngoài dòng nhạc đó. Người tình thứ hai là hàng triệu thính giả. Và người thứ ba là vợ ông.
Một trong những cây đại thụ trong giới văn nghệ, đại lão họa sĩ Hoàng Lập Ngôn, có lần nói, những týp người tài tử như Ngọc Bảo nhiều chục năm mới có một.
Bài hát này được thu âm khi ông 74 tuổi.
Ngoc Bao (8/2/1925(6?) - 4/5/2006) is a Vietnamese prewar music singer.
"Born in 1926 in Thanh Liet village of Thanh Tri District, Ha Noi, Bao started singing ca tru and cheo (folk songs) at 6-years-old as his mother was a famed a dao singer of the northern region.
Admiring the seductive voice of Tino Rossi, the young man Bao found a strong passion for music through the ballads sung by the French singer.
His voice was widely known after he sung To Vu's song Anh Den Tham Em Mot Chieu Mua (I Came to You on a Rainy Afternoon) at the bar Thien Phuc in Ha Noi.
Though he did not graduate from any professional music school, the "amateur" singer's charm captured the soul of Vietnamese audiences through timeless melodies of well-known veteran composers Doan Chuan, Van Cao and To Vu." (VNS)
TÀ ÁO XANH
Sáng tác: Đoàn Chuẩn-Từ Linh
Trình bày: Tuấn Ngọc
Gió bay từ muôn phía tới đây ngập hồn anh,
rồi tình lên chơi vơi
Thuyền anh một lá ra khơi về em phong kín mây trời
đêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai
Mộng nữa cũng là không
ta quen nhau mùa thu ta thương nhau mùa đông
ta yêu nhau mùa xuân để rồi tàn theo mùa xuân
người về lặng lẽ sao đành
Anh còn nhớ em nói rằng
Sao mùa xuân lá vẫn rơi? Sao mùa xuân lá vẫn bay?
Em ơi, có hoa nào không tàn
có trời nào không mây có tình nào không phai?
Em còn nhớ anh nói rằng
khi nào em đến với anh xin đừng quên chiếc áo xanh
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng
có màu nào không phai như màu xanh ái ân
Rồi chiều nao xác pháo bên thềm tản mác bay
em đi trong xác pháo
anh đi không ngước mắt
thôi đành em
Lúc anh ra đi lạnh giá tâm hồn
hoa mai rơi từng cánh trên đường
lạnh lùng mà đi tiếc nhớ thêm chi
hoa tàn nhạc bay theo không gian
Biết nhau để mà nhớ, nhớ nhau để sầu dâng
tình trần ôi mong manh
người mơ một sớm đến anh, rồi đi đi mãi cho anh sầu
đêm đêm ngồi chờ sáng mơ ai
Mộng nữa cũng là không
ta quen nhau mùa thu, ta thương nhau mùa đông
ta yêu nhau mùa xuân, để rồi tàn theo mùa xuân
người về lặng lẽ sao đành
Anh còn nhớ em nói rằng
sao mùa xuân đến không vui? sao mùa xuân đến không tươi?
Em ơi,
có trăng nào không tà, có diều nào không bay
có tình nào không say?
Em còn nhớ anh nói rằng
tâm hồn anh dễ chóng quên, tâm tình anh dễ chóng phai
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng
có tình nào không phai như tình anh với em
Rồi chiều nào băng giá tâm hồn tìm đến nhau
Em mơ trong tiếng hát
Anh mơ trong nét bút đa tình sao
Trách sao hoa xưa còn có lúc tàn
Nhưng riêng anh dệt mấy cung đàn
Nhạc đời còn ghi những nét thương yêu
Hoa tàn tình tan theo không gian...
Trình bày: Tuấn Ngọc
Gió bay từ muôn phía tới đây ngập hồn anh,
rồi tình lên chơi vơi
Thuyền anh một lá ra khơi về em phong kín mây trời
đêm đêm ngồi chờ sáng, mơ ai
Mộng nữa cũng là không
ta quen nhau mùa thu ta thương nhau mùa đông
ta yêu nhau mùa xuân để rồi tàn theo mùa xuân
người về lặng lẽ sao đành
Anh còn nhớ em nói rằng
Sao mùa xuân lá vẫn rơi? Sao mùa xuân lá vẫn bay?
Em ơi, có hoa nào không tàn
có trời nào không mây có tình nào không phai?
Em còn nhớ anh nói rằng
khi nào em đến với anh xin đừng quên chiếc áo xanh
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng
có màu nào không phai như màu xanh ái ân
Rồi chiều nao xác pháo bên thềm tản mác bay
em đi trong xác pháo
anh đi không ngước mắt
thôi đành em
Lúc anh ra đi lạnh giá tâm hồn
hoa mai rơi từng cánh trên đường
lạnh lùng mà đi tiếc nhớ thêm chi
hoa tàn nhạc bay theo không gian
Biết nhau để mà nhớ, nhớ nhau để sầu dâng
tình trần ôi mong manh
người mơ một sớm đến anh, rồi đi đi mãi cho anh sầu
đêm đêm ngồi chờ sáng mơ ai
Mộng nữa cũng là không
ta quen nhau mùa thu, ta thương nhau mùa đông
ta yêu nhau mùa xuân, để rồi tàn theo mùa xuân
người về lặng lẽ sao đành
Anh còn nhớ em nói rằng
sao mùa xuân đến không vui? sao mùa xuân đến không tươi?
Em ơi,
có trăng nào không tà, có diều nào không bay
có tình nào không say?
Em còn nhớ anh nói rằng
tâm hồn anh dễ chóng quên, tâm tình anh dễ chóng phai
Em ơi, có đâu ngờ đến rằng
có tình nào không phai như tình anh với em
Rồi chiều nào băng giá tâm hồn tìm đến nhau
Em mơ trong tiếng hát
Anh mơ trong nét bút đa tình sao
Trách sao hoa xưa còn có lúc tàn
Nhưng riêng anh dệt mấy cung đàn
Nhạc đời còn ghi những nét thương yêu
Hoa tàn tình tan theo không gian...
Subscribe to:
Posts (Atom)